Tình huống
Một phụ nữ 41 tuổi đến khám theo sự thúc giục của chồng. Cô chia sẻ: “Tôi luôn gặp khó khăn trong việc vứt bỏ đồ đạc, đặc biệt là tạp chí, báo và quần áo cũ. Tôi liên tục lo lắng rằng mình có thể cần lại những món đồ đó hoặc sẽ hối hận sau khi vứt đi”. Người chồng lo ngại rằng những đống đồ trong nhà ngày càng tăng, gây cản trở việc di chuyển và sinh hoạt. Anh cho biết: “Ngôi nhà hiện không thể sinh hoạt bình thường được; chúng tôi không bao giờ mời bạn bè hay gia đình đến vì quá xấu hổ. Có lẽ cô ấy hành xử như vậy do tuổi thơ nghèo khó, nhưng tôi không biết chúng tôi có thể tiếp tục sống như thế này thế nào nữa”. Bệnh nhân đã nhiều lần cố gắng dọn dẹp hoặc vứt bỏ đồ đạc nhưng luôn cảm thấy vô cùng lo âu khi nghĩ đến việc phải từ bỏ chúng. Cô không gặp vấn đề về giấc ngủ, ăn uống, khả năng tập trung hay động lực. Bước tiếp theo nào trong quản lý bệnh nhân này là thích hợp nhất?