TÓM TẮT
Các nhóm chuyên gia phục hồi chức năng – Đối với những bệnh nhân có tình trạng không phức tạp hoặc mức độ khuyết tật tối thiểu, việc điều trị phục hồi chức năng bởi một chuyên gia đơn lẻ thường là đủ. Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp, cần sự phối hợp của một nhóm đa chuyên khoa y tế để cung cấp các dịch vụ phục hồi chức năng toàn diện. (Xem thêm ‘Các nhóm chuyên gia phục hồi chức năng’ ở dưới.)
- Chuyên gia hoạt động trị liệu: Có chuyên môn về các kỹ năng tự chăm sóc và sự tương tác giữa con người với môi trường tại gia đình, từ đó đưa ra các khuyến nghị về thiết bị hỗ trợ và điều chỉnh nhà ở mang lại lợi ích cao nhất.
- Chuyên gia vật lý trị liệu: Đặc biệt hữu ích trong việc cải thiện các khiếm khuyết về vận động, hướng dẫn sử dụng thiết bị cũng như triển khai các can thiệp tập luyện để điều trị các tổn thương thể chất.
- Chuyên gia dụng cụ chỉnh hình và chi giả: Có chuyên môn sâu trong việc đo đạc, lắp đặt, hướng dẫn tập luyện và sử dụng chi giả cũng như dụng cụ chỉnh hình.
- Bác sĩ phục hồi chức năng: Có chuyên môn về điều phối phục hồi chức năng nói chung và có thể có đào tạo chuyên sâu về các tình trạng cụ thể (ví dụ: tổn thương tủy sống, quản lý đau) hoặc thực hiện các thủ thuật chuyên sâu (ví dụ: tiêm botulinum toxin dưới hướng dẫn của điện cơ đồ để điều trị co cứng).
- Chuyên gia âm ngữ trị liệu: Có chuyên môn trong điều trị các rối loạn ngôn ngữ và nuốt.
- Chuyên gia thị lực kém: Cung cấp các hỗ trợ chuyên biệt cho người cao tuổi gặp khó khăn về thị lực.
Ngoài ra, nhiều nhân viên chuyên khoa khác cũng có thể tham gia chăm sóc phục hồi chức năng tùy theo môi trường cụ thể (ví dụ: chuyên gia trị liệu giải trí, điều dưỡng phục hồi chức năng). (Xem “Can thiệp phục hồi chức năng cho người cao tuổi”, phần ‘Điều chỉnh môi trường’.)
Môi trường phục hồi chức năng – Các dịch vụ trị liệu phục hồi chức năng có thể được triển khai tại nhiều môi trường khác nhau trong suốt quá trình chăm sóc. Các môi trường này bao gồm bệnh viện cấp cứu (ví dụ: đơn vị hồi sức tích cực, khoa nội hoặc ngoại tổng quát) và các cơ sở sau cấp tính, bao gồm đơn vị chăm sóc chuyển tiếp trong bệnh viện, bệnh viện phục hồi chức năng, viện dưỡng lão/cơ sở điều dưỡng chuyên sâu (SNFs), các phòng khám ngoại trú và tại nhà bệnh nhân. (Xem ‘Môi trường phục hồi chức năng’ ở dưới.)
Phục hồi chức năng nội trú – Việc vận động sớm — bắt đầu từ ngày thứ nhất sau phẫu thuật, ngày nhập viện hoặc ngay khi còn ở trong đơn vị hồi sức tích cực (ICU) và đang thở máy — có thể rút ngắn thời gian nằm viện và cải thiện kết quả chức năng. Sự tham gia của vật lý trị liệu (PT) và hoạt động trị liệu (OT) là thành phần thiết yếu trong lập kế hoạch xuất viện, đặc biệt đối với người cao tuổi và những bệnh nhân có lo ngại về khả năng tự chăm sóc tại nhà (ví dụ: khi có các hạn chế về vận động hoặc tự chăm sóc). (Xem ‘Phục hồi chức năng tại bệnh viện cấp cứu’ ở dưới.)
Phục hồi chức năng sau cấp tính – Một quyết định quan trọng đối với các bác sĩ điều trị nội trú là xác định môi trường phù hợp để triển khai phục hồi chức năng sau giai đoạn cấp tính. Mục tiêu lý tưởng là giai đoạn này sẽ giúp bệnh nhân hồi phục tối đa sau một đợt bệnh cấp tính. Các lựa chọn và cân nhắc khi tiếp tục phục hồi chức năng sau khi xuất viện được tóm tắt trong bảng (bảng 3). (Xem ‘Phục hồi chức năng sau cấp tính’ ở dưới.)
Chi trả chi phí – Tại Hoa Kỳ, việc chi trả cho các thiết bị hỗ trợ vận động và các dụng cụ trợ giúp khác thay đổi tùy theo đơn vị cung cấp dịch vụ. (Xem ‘Chi trả chi phí (Hoa Kỳ)’ ở dưới.)