Tình huống
Một người đàn ông 69 tuổi đến phòng khám ngoại trú vì lo lắng rằng trí nhớ của ông “không còn được như trước nữa”. Trong 6 tháng qua, thỉnh thoảng ông quên tên những người quen hoặc để quên chìa khóa, nhưng thường thì sau đó ông có thể nhớ lại được. Ông sống độc lập, tự quản lý tài chính và thuốc men mà không gặp khó khăn, và tự chuẩn bị các bữa ăn. Ông tự lái xe đến các cuộc hẹn, làm tình nguyện viên bán thời gian tại một trung tâm cộng đồng địa phương và gần đây đã lên kế hoạch cho một chuyến đi thăm cháu. Ông cho biết mình ngủ ngon và phủ nhận tình trạng trầm cảm, thờ ơ hoặc mất hứng thú với các hoạt động. Ông lo lắng vì một vài người bạn của mình đã được chẩn đoán mắc bệnh sa sút trí tuệ và sợ rằng điều tương tự có thể xảy ra với mình. Trong buổi thăm khám, bệnh nhân tỉnh táo, hợp tác và ăn mặc phù hợp. Ông giao tiếp dễ dàng, biểu cảm khuôn mặt đầy đủ và không có dấu hiệu lo âu hay chậm chạp về tâm thần vận động. Khám thần kinh không phát hiện khiếm khuyết khu trú.
Khi được yêu cầu thực hiện một số bài kiểm tra nhận thức tại phòng khám, ông có thể làm theo các hướng dẫn phức tạp gồm nhiều bước, gọi tên các đồ vật thông thường, thực hiện phép trừ nối tiếp và nhớ lại một danh sách ngắn các từ sau một khoảng thời gian ngắn. Đâu là phản hồi thích hợp nhất của bác sĩ trong trường hợp này?