Ghi note giống như hái hoa. Bạn luôn có cảm giác cành tiếp theo đẹp hơn.
Dù bạn note gì, sẽ luôn có một gạch đầu dòng mới quan trọng hơn cần thêm vào. Thuốc đầu tay là gì? Có chống chỉ định không? Liều bao nhiêu? Tác dụng phụ là gì? Nếu xuất hiện thì xử trí ra sao? Tên thương mại là gì? Giá thành có phù hợp không?…
Học tập trở thành vòng lặp bất tận của sự bất an. Và quyết định dễ dàng nhất là ghi thêm vào, lưu bookmark, tải file về,… Càng sợ bỏ sót, ta càng khó chuyển hoá chúng thành kiến thức riêng mình.
Có lẽ học tốt không phải là nhặt được nhiều kiến thức nhất. Mà là biết thứ gì đáng để nhặt ngay lúc này, và thứ gì có thể quay lại sau.