Tình huống
Một nam bệnh nhân 72 tuổi được cháu gái đưa đến khám vì không tuân thủ điều trị. Bệnh nhân mắc đái tháo đường type 2 vốn được kiểm soát tốt bằng phác đồ insulin nền-bữa (basal-bolus), nhưng gần đây ông không tiêm insulin đều đặn và đường huyết mao mạch tại nhà thường xuyên tăng cao. Trước đây, ông tự tiêm insulin mà không gặp khó khăn, nhưng hiện tại ông không còn nhớ cách chuẩn bị thuốc và thực hiện tiêm. Cháu gái cho biết bệnh nhân có biểu hiện thờ ơ với mọi việc trong gia đình kể từ khi vợ ông qua đời do ung thư cách đây 3 năm. Ông cũng ngại ra ngoài sau một lần bị ngã vài tháng trước, nên gia đình phải hỗ trợ mua sắm thực phẩm và làm các công việc vặt. Khám lâm sàng thấy bệnh nhân vệ sinh kém, quần áo có mùi nước tiểu. Phổi trong, tim nhịp đều, bụng mềm, không điểm đau khu trú. Khám thần kinh cho thấy mất phản xạ gân gót (ankle reflex) hai bên, dáng đi chậm và bước rộng (wide-based gait). Đánh giá nhận thức sơ bộ cho thấy suy giảm trí nhớ ngắn hạn. HbA1c là 10,2%. Bước tiếp theo tốt nhất trong quản lý bệnh nhân này là gì?