Một nam thiếu niên 15 tuổi được mẹ đưa đến phòng khám do có “hành vi kỳ lạ” (S5271)

Tình huống

Một nam thiếu niên 15 tuổi được mẹ đưa đến phòng khám do có “hành vi kỳ lạ”. Người mẹ kể: “Từ khi chuyển đến trường mới 8 tháng trước, cháu bắt đầu trò chuyện với một người bạn tưởng tượng tên là Henry. Cháu không còn làm vậy kể từ khi học mẫu giáo – hồi đó cháu thường khóc rất nhiều khi tôi đưa đến trường, nhưng Henry là niềm an ủi lớn đối với cháu”. Mẹ bệnh nhân cũng cho biết con trai mình dễ bị choáng ngợp trong các tình huống xã hội và luôn gặp khó khăn trong việc kết bạn. Bà lưu ý rằng con trai mình dành nhiều thời gian ở một mình hơn, và khi đi ngang qua phòng ngủ, bà thỉnh thoảng nghe thấy con cười và nói chuyện với Henry. Giáo viên phản hồi rằng bệnh nhân không chú ý trong lớp hoặc không hoàn thành bài tập về nhà. Bệnh nhân không còn dành thời gian cho anh chị em và nói rằng mình “thà chơi trò chơi điện tử với Henry còn hơn”. Bệnh nhân khẳng định: “Henry luôn ở bên tôi và thích bình luận về những gì tôi đang làm”. Bệnh nhân không có biểu hiện trầm cảm; giấc ngủ và khẩu vị bình thường. Bệnh nhân từng thử sử dụng cần sa trong quá khứ nhưng không uống rượu hoặc sử dụng các loại ma túy khác. Tiền sử bệnh lý không đáng kể. Dấu hiệu sinh tồn và thăm khám thực thể bình thường. Trên thăm khám trạng thái tâm thần, bệnh nhân tránh giao tiếp bằng mắt và có biểu hiện cảm xúc phẳng (flat affect). Đâu là giải thích hợp lý nhất cho hành vi của bệnh nhân?