Một nữ sinh 15 tuổi được mẹ đưa đến phòng khám do lo ngại về tình trạng tâm trạng thất thường và kết quả học tập giảm sút (S6128)

Tình huống

Một nữ sinh 15 tuổi được mẹ đưa đến phòng khám do lo ngại về tình trạng tâm trạng thất thường và kết quả học tập giảm sút. Trong 3 tháng qua, bệnh nhân trở nên cáu gắt và thu mình bất thường. Người mẹ cho biết: “Con bé hay gắt gỏng với tất cả mọi người không rõ lý do rồi đóng sầm cửa trốn trong phòng”. Trước đây, bệnh nhân rất tích cực tham gia các hoạt động xã hội, có nhiều bạn thân và là học sinh giỏi, nhưng hiện tại đã ngừng tham gia các hoạt động ngoại khóa, không còn bạn bè và gặp khó khăn trong việc duy trì mức học lực trung bình. Vào cuối tuần, bệnh nhân dành phần lớn thời gian để ngủ. Khi được hỏi chuyện riêng, bệnh nhân vừa khóc vừa tự nhận mình là kẻ thất bại và nói: “Con thật ngu ngốc và xấu xí”. Bệnh nhân không còn khả năng tập trung để hoàn thành bài tập về nhà hay các dự án ở trường và vừa bị điểm kém trong bài kiểm tra toán gần đây. Bệnh nhân không có ý tưởng tự sát và không có bệnh lý thực thể nào khác. Khám lâm sàng bình thường, ngoại trừ việc tăng 2 kg so với lần kiểm tra sức khỏe định kỳ cách đây 3 tháng. Khi đánh giá trạng thái tâm thần, bệnh nhân bồn chồn, thiếu tiếp xúc bằng mắt và có thói quen bứt móng tay. Các kết quả xét nghiệm, bao gồm TSH, nằm trong giới hạn bình thường và xét nghiệm chất gây nghiện trong nước tiểu cho kết quả âm tính. Bệnh nhân và mẹ muốn biết liệu dùng thuốc có phải là một lựa chọn điều trị hay không. Ngoài trị liệu tâm lý, khuyến cáo nào sau đây là phù hợp nhất?