Tình huống
Một phụ nữ 28 tuổi, tiền sử sản khoa G1P1, đến khám tái khám 4 tuần sau sinh thường không biến chứng. Bệnh nhân than phiền đau nhẹ vùng tầng sinh môn và căng tức vú, nhưng không có triệu chứng bất thường nào khác. Bệnh nhân chia sẻ: “Em bé rất đáng yêu, nhưng tôi lo lắng liệu mình có phải là một người mẹ tốt không”. Bệnh nhân rơi nước mắt khi mô tả cảm giác kiệt sức và không thể ngủ lại sau khi thức dậy giữa đêm để cho con bú. Cô nói: “Con bé khóc suốt và tôi làm gì cũng không đỡ. Tôi đã cố gắng cho con bú mẹ nhưng rồi bỏ cuộc vì con quấy khóc và tôi sợ con không được ăn đủ. Chồng tôi rất tâm lý và đề nghị giúp cho con ăn đêm, nhưng tôi vẫn không thể ngủ được”. Bệnh nhân không có thời gian chăm sóc bản thân và ăn uống kém. Cô cảm thấy ngày càng trầm cảm và thiếu năng lượng. Bệnh nhân nói: “Ai cũng mong tôi phải vui vẻ, nhưng mọi thứ thật quá khó khăn. Tôi không xứng đáng làm mẹ”. Bệnh nhân không có tiền sử bệnh tâm thần, không có ý nghĩ tự sát hoặc làm hại em bé. Khám thực thể bình thường. Các xét nghiệm thường quy, bao gồm nồng độ hemoglobin và TSH, đều trong giới hạn bình thường. Bước tiếp theo phù hợp nhất trong xử trí bệnh nhân này là gì?