Tình huống
Một bé gái 9 tuổi được mẹ đưa đến phòng khám vì tình trạng “đau bụng nhiều”. Trong vài tuần gần đây, bệnh nhân đã nghỉ học 5 ngày do đau bụng từng đợt, cảm giác “đau âm ỉ khắp bụng” và đau nhiều hơn vào buổi sáng. Bệnh nhân không kèm theo buồn nôn, nôn, tiêu chảy hay táo bón, nhưng có tình trạng chán ăn. Người mẹ cho biết trước đây con gái rất hoạt bát và cởi mở, nhưng hiện tại trẻ từ chối các lời mời đi chơi với bạn bè và thường ngủ trưa sau khi đi học về. Gần đây, bệnh nhân mất tập trung trong lớp và ít tham gia các hoạt động nhóm. Cha của trẻ bị mất việc 3 tháng trước và thường xuyên ở nhà. Người mẹ chia sẻ: “Tình hình tài chính hiện rất khó khăn. Mọi chuyện càng tệ hơn khi cha của con bé bắt đầu uống rượu trở lại.” Khi phỏng vấn, bệnh nhân tỏ ra thu mình và tránh giao tiếp bằng mắt. Khi được hỏi liệu trẻ có cảm thấy trầm cảm không, trẻ trả lời: “Mọi chuyện sẽ tốt hơn nếu không còn ai phải chăm sóc cháu nữa.” Sau đó, trẻ từ chối trả lời các câu hỏi tiếp theo. Bệnh nhân không có tiền sử bệnh lý đáng kể. Các dấu hiệu sinh tồn và khám lâm sàng, bao gồm cả khám bụng, đều bình thường. Hướng xử trí tiếp theo phù hợp nhất cho bệnh nhân này là gì?