Tình huống
Một phụ nữ 38 tuổi đến khám vì lo âu và mất ngủ. Một tuần trước, bệnh nhân đi leo núi cùng gia đình và chứng kiến em trai bị trượt chân ngã từ độ cao khoảng 9 mét. Mặc dù tình trạng của người em hiện đã ổn định và đang hồi phục, bệnh nhân vẫn rất lo lắng và thường xuyên thức giấc nhiều lần trong đêm, kèm theo vã mồ hôi. Cô không thể ngủ được vì cảm thấy “quá căng thẳng”. Bệnh nhân vừa khóc vừa chia sẻ: “Tôi cứ nhớ lại khoảnh khắc em trai mình bị ngã, tôi không thể nào quên được hình ảnh đó”. Tiền sử bệnh lý không đặc biệt. Gần đây, cô bắt đầu uống 3 ly rượu vang trước khi đi ngủ để “bình tĩnh lại”, nhưng không sử dụng các thuốc gây nghiện khác. Dấu hiệu sinh tồn và khám thực thể trong giới hạn bình thường. Khi khám trạng thái tâm thần, bệnh nhân tỏ ra căng thẳng, rung chân liên tục và mô tả tâm trạng của mình là “cảm giác tê liệt”. Phương pháp quản lý nào sau đây là phù hợp nhất cho bệnh nhân này?