TÓM TẮT
Tổng quan – Khoảng 62% người trưởng thành tại Hoa Kỳ sử dụng một số hình thức điều trị y học bổ sung và thay thế, trong đó phổ biến nhất là các liệu pháp thân-tâm. Những người được chẩn đoán mắc bệnh lý tâm thần có xu hướng sử dụng các liệu pháp này nhiều hơn so với quần thể chung, đặc biệt là những bệnh nhân lo âu. (Xem ‘Tổng quan’ ở dưới.)
Các bằng chứng về hiệu quả của những can thiệp nêu trên vẫn còn nhiều hạn chế về mặt phương pháp luận. Cần có thêm các thử nghiệm lâm sàng với quy mô mẫu lớn hơn, nhóm đối chứng phù hợp hơn, các can thiệp được chuẩn hóa, cũng như đối tượng tham gia có mức độ lo âu cao hơn và đã được chẩn đoán xác định rối loạn lo âu tại thời điểm tuyển chọn. (Xem ‘Tổng quan’ ở dưới.)
Yoga – Yoga, một phương pháp kết hợp giữa kiểm soát hơi thở, chánh niệm, tinh thần và thể chất, đã được chứng minh trong nhiều thử nghiệm lâm sàng là giúp giảm lo âu ở những người tập luyện so với những người không tập. Tuy nhiên, hiệu quả của Yoga khi so sánh với các bài tập giãn cơ hoặc các bài tập thể chất khác hiện vẫn chưa rõ ràng. (Xem ‘Yoga’ ở dưới.)
Thái cực quyền – Thái cực quyền là một hình thức tập luyện thân-tâm có nguồn gốc từ Trung Quốc, kết hợp giữa võ thuật, thiền định và các chuyển động uyển chuyển như khiêu vũ, tập trung vào sự kết nối giữa tâm trí và cơ thể. Một phân tích gộp cho thấy Thái cực quyền giúp giảm lo âu ở những người tham gia thử nghiệm so với nhóm đối chứng (bao gồm cả nhóm có can thiệp và không can thiệp). (Xem ‘Thái cực quyền’ ở dưới.)
Hoạt động thể chất – Bộ Y tế và Dịch vụ Nhân sinh Hoa Kỳ cùng nhiều tổ chức khác khuyến nghị tất cả người trưởng thành nên duy trì hoạt động thể chất thường quy, dựa trên các kết quả nghiên cứu về lợi ích đối với sức khỏe. Các thử nghiệm lâm sàng cho thấy tập thể dục có thể làm giảm lo âu ở bệnh nhân có các triệu chứng hoặc rối loạn lo âu. (Xem ‘Tập thể dục’ ở dưới.)
Thiền chánh niệm – Thiền chánh niệm được định nghĩa là sự tập trung chú ý một cách có chủ đích, trong thời điểm hiện tại và không phán xét. Các yếu tố cơ bản bao gồm khả năng tự điều chỉnh sự chú ý và duy trì thái độ không phán xét đối với những trải nghiệm của bản thân. Một phân tích gộp từ 47 thử nghiệm với 3.515 người tham gia cho thấy các chương trình thiền chánh niệm có bằng chứng ở mức độ trung bình trong việc giảm lo âu. (Xem ‘Thiền chánh niệm’ ở dưới.)
Thiền tâm linh – Thiền siêu việt và thiền khí công là các hình thức thiền tâm linh đã được chứng minh trong các thử nghiệm lâm sàng là có tác dụng giảm lo âu. Có ít thử nghiệm lâm sàng hơn về thiền sùng kính và lo âu; các nghiên cứu về cầu nguyện tập trung (centering prayer) và lo âu hiện chỉ giới hạn ở các báo cáo ca lâm sàng hoặc loạt ca. (Xem ‘Thiền tâm linh’ ở dưới.)
Điều trị bổ trợ – Chúng tôi nhìn chung ủng hộ các hoạt động thể chất, thiền định và tâm linh/tôn giáo được mô tả trong chủ đề này vì chúng có thể mang lại lợi ích và ít có nguy cơ gây hại. Tuy nhiên, chúng tôi không khuyến khích sử dụng các phương pháp này để thay thế cho điều trị tâm thần đối với các rối loạn lo âu, do bằng chứng về hiệu quả thường yếu hơn nhiều. Những hoạt động này có thể hữu ích khi đóng vai trò là điều trị bổ trợ hoặc điều trị chính cho những bệnh nhân có mức độ lo âu tương đối thấp (ví dụ: dưới ngưỡng chẩn đoán của các rối loạn lo âu). (Xem ‘Tổng quan’ ở dưới và “Rối loạn lo âu lan tỏa ở người trưởng thành: Quản lý”.)