TÓM TẮT
Định nghĩa và cơ chế bệnh sinh – Viêm da tiếp xúc dị ứng (ACD) là phản ứng quá mẫn trung gian tế bào T, xảy ra do tình trạng mẫn cảm miễn dịch với một chất hoặc thành phần cụ thể. ACD phát triển khi tiếp xúc với các hóa chất đặc thù và đặc trưng bởi ba giai đoạn: mẫn cảm, kích thích và hồi phục (Xem thêm ‘Các tác nhân gây dị ứng thường gặp’ và ‘Cơ chế bệnh sinh’ ở dưới).
Biểu hiện lâm sàng – ACD gặp ở mọi lứa tuổi và thường ít được chẩn đoán chính xác ở trẻ em. Biểu hiện lâm sàng điển hình là tình trạng viêm da ngứa tại vùng tiếp xúc trực tiếp với dị nguyên gây bệnh, bùng phát khi tiếp xúc và thuyên giảm khi tránh các chất hoặc sản phẩm cụ thể (hình 5A-E). (Xem thêm ‘Biểu hiện lâm sàng’ ở dưới).
Chẩn đoán – ACD là một chẩn đoán lâm sàng dựa trên tiền sử tiếp xúc, các dấu hiệu lâm sàng và kết quả patch test (test áp) phù hợp. Việc khai thác bệnh sử chi tiết cần bao gồm việc sử dụng các sản phẩm chăm sóc cá nhân, thuốc điều trị, nghề nghiệp, sở thích hoặc các hoạt động thể thao. (Xem thêm ‘Chẩn đoán’ ở dưới).