Một bệnh nhân nữ 74 tuổi đến khám tại phòng khám 2 tuần sau khi xuất viện vì đợt cấp COPD biến chứng suy hô hấp tăng CO2 máu (S11107)

Tình huống

Một bệnh nhân nữ 74 tuổi đến khám tại phòng khám 2 tuần sau khi xuất viện vì đợt cấp COPD biến chứng suy hô hấp tăng CO2 máu. Bệnh nhân đã phải nhập viện 5 ngày và thở máy không xâm lấn trong 48 giờ tại khoa ICU. Kể từ khi xuất viện, bà tuân thủ điều trị bằng thuốc (hít tiotropium và formoterol) và đã cai được oxy, hiện thở khí trời khi nghỉ ngơi. Tuy nhiên, bà vẫn tiếp tục bị khó thở khi đi bộ quãng ngắn và trở nên sợ hãi khi rời khỏi căn hộ của mình. Hiện tại, bà phải sử dụng khung tập đi trong nhà do mệt mỏi và hụt hơi. Bà đã phải thuê người chăm sóc để hỗ trợ đi mua sắm và làm các việc vặt. Bệnh nhân phủ nhận đau ngực, ho hoặc sốt. Bà không có tiền sử suy tim hay bệnh phổi kẽ. Bà đã bỏ thuốc lá 10 năm trước nhưng có tiền sử hút thuốc 45 gói-năm.

Khi thăm khám, bệnh nhân gầy và trông suy nhược. Gõ phổi vang, rì rào phế nang giảm cả hai bên. Không có phù ngoại vi. Độ bão hòa oxy (SpO2) là 92% khi thở khí trời. Kết quả đo hô hấp ký trước khi nhập viện cho thấy FEV1 đạt 34% giá trị dự đoán. Bệnh nhân nói: “Tôi biết mình sẽ không thể trở lại bình thường, nhưng có cách nào để tôi khỏe hơn và độc lập hơn không?”

Bước tiếp theo phù hợp nhất trong quản lý để cải thiện chức năng sinh hoạt hàng ngày của bệnh nhân này là gì?