Tình huống
Một cụ bà 82 tuổi được con gái đưa đến gặp bác sĩ để khám định kỳ. Trong 6 tháng qua, bệnh nhân đã hai lần nhập viện vì nhiễm trùng đường tiết niệu. Bà bị bệnh Alzheimer, đái tháo đường và són tiểu mạn tính, hiện đang đặt ống thông tiểu lưu. Bệnh nhân nằm liệt giường và sống cùng con gái, người là thân nhân gần nhất. Các thuốc hiện đang sử dụng bao gồm rivastigmine và metformin. Nhiệt độ của bà là 36,5°C, mạch 89 lần/phút và huyết áp 130/78 mm Hg. Khám thực thể không phát hiện bất thường. Khi đánh giá trạng thái tâm thần, bệnh nhân tỉnh táo, định hướng được về bản thân và nơi chốn nhưng không định hướng được thời gian. Bà có thể gọi tên ba đồ vật mà bác sĩ cho xem và nhớ lại được hai đồ vật sau 3 phút. Bà mắc nhiều lỗi trong bài kiểm tra trừ 7 liên tiếp. Bác sĩ đề nghị thay thế ống thông tiểu lưu bằng ống thông tiểu trên xương mu để giảm nguy cơ nhiễm trùng đường tiết niệu trong tương lai. Bác sĩ thông báo cho bệnh nhân về thủ thuật cũng như những rủi ro và lợi ích của việc sử dụng ống thông tiểu trên xương mu so với việc tiếp tục sử dụng ống thông tiểu qua niệu đạo. Bệnh nhân có thể nhắc lại thông tin bằng lời lẽ của chính mình. Khi được hỏi về quyết định, bà nói: “Tôi sẽ giữ ống thông hiện tại vì tôi không muốn phẫu thuật.” Bước tiếp theo phù hợp nhất trong quản lý là gì?