Tình huống
Một nam bệnh nhân 27 tuổi đến khám tại phòng khám ngoại trú với lý do: “Tôi cảm thấy tuyệt vọng”.
Bệnh sử: Bệnh nhân xuất hiện tâm trạng chán nản và cảm giác vô dụng sau khi chia tay bạn gái 6 tuần trước. Bệnh nhân cảm thấy mệt mỏi mặc dù ngủ tới 12 giờ mỗi ngày; gặp khó khăn khi thực hiện các hoạt động sinh hoạt hàng ngày như tắm rửa và mặc quần áo; không thể tập trung vào công việc; thường xuyên chuyển kênh truyền hình để cố gắng xua tan cảm giác buồn bã.
Tiền sử bệnh: Ghi nhận nhiều giai đoạn trầm cảm bắt đầu từ năm 17 tuổi; từng cố gắng tự sát năm 22 tuổi; chưa từng điều trị bằng thuốc chống trầm cảm. Năm 25 tuổi, bệnh nhân có một giai đoạn loạn thần, trong đó tin rằng mình là một thuyền trưởng nổi tiếng, đã tiêu hết tiền tiết kiệm để mua một chiếc thuyền và thức nhiều đêm liền để tuyển dụng người cho chuyến thám hiểm. Các triệu chứng này đã hết hoàn toàn sau khi điều trị nội trú, nhưng bệnh nhân không tái khám và tự ý ngưng thuốc ngay sau khi xuất viện.
Thuốc và dị ứng: Không sử dụng thuốc; không có dị ứng.
Tiền sử gia đình: Không đặc biệt.
Tiền sử tâm lý xã hội: Nghề nghiệp là thợ sửa ống nước, uống 4-5 lon bia mỗi tuần, không sử dụng chất kích thích khác.
Khám lâm sàng: Mạch 88 lần/phút, huyết áp 114/76 mmHg, SpO2 99%, BMI 21 kg/m2. Tổng trạng: trang phục bình thường nhưng áo nhăn nhúm; bệnh nhân rơi nước mắt khi kể về việc chia tay. Phổi trong, tim nhịp đều, bụng mềm không đau. Thần kinh: tỉnh táo, định hướng tốt.
Trạng thái tâm thần: Tốc độ nói chậm, phản ứng chậm; bệnh nhân nói “Tôi không thể sống thiếu bạn gái” nhưng không có ý tưởng tự sát; không có biểu hiện đáp ứng với kích thích nội tâm (không ảo giác/hoang tưởng hiện tại).
Cận lâm sàng: Chưa thực hiện.
Câu hỏi: Chẩn đoán nào sau đây là phù hợp nhất cho bệnh nhân này?