Tình huống
Một nam bệnh nhân 67 tuổi nhập viện cấp cứu vì cảm giác khó chịu và chướng bụng. Năm ngày trước, bệnh nhân bị tiêu chảy, đi ngoài phân lỏng 6-8 lần/ngày sau khi ăn tại một nhà hàng. Bệnh nhân kèm theo đau quặn bụng nhẹ và buồn nôn nhưng không sốt, không ớn lạnh, không nôn và không phân máu. Vợ bệnh nhân, người cùng ăn món đó, cũng có các triệu chứng tương tự. Bệnh nhân tự điều trị bằng cách uống nhiều nước, sau đó tần suất tiêu chảy giảm dần và tính chất phân cải thiện. Tuy nhiên, từ ngày hôm qua, bệnh nhân đột ngột bí trung đại tiện, cảm giác khó chịu và chướng bụng lan tỏa trở nên trầm trọng hơn. Tiền sử bệnh lý bao gồm: tăng huyết áp, bệnh động mạch vành và suy tim đang điều trị bằng thuốc lợi tiểu. Ghi nhận lúc nhập viện: Nhiệt độ 37°C, huyết áp 116/72 mmHg, mạch 102 lần/phút. Khám lâm sàng ghi nhận niêm mạc miệng khô. Bụng chướng, gõ vang, ấn đau nhẹ, không có đề kháng hay phản ứng thành bụng. Nhu động ruột giảm. Thăm trực tràng cho thấy lòng trực tràng trống, không có máu hoặc phân đen. Chụp CT bụng cho thấy giãn đại tràng lan tỏa, ruột non không giãn. Số lượng bạch cầu trong giới hạn bình thường và xét nghiệm Clostridioides (trước đây gọi là Clostridium) difficile âm tính. Yếu tố nào sau đây có khả năng nhất đã góp phần vào tình trạng hiện tại của bệnh nhân?