Tình huống
Một người đàn ông 50 tuổi đến khám tại phòng khám vì tình trạng khó thở ngày càng trầm trọng trong 6 tháng qua. Bệnh nhân có ho khạc đờm mỗi buổi sáng và báo cáo thường xuyên bị viêm phế quản, trong đó có hai lần phải dùng kháng sinh trong năm qua. Ông cảm thấy khó khăn khi đi bộ quá một block nhà mà không phải dừng lại để nghỉ ngơi. Bệnh nhân đã hút một gói thuốc lá mỗi ngày kể từ năm 18 tuổi.
Khám thực thể cho thấy thì thở ra kéo dài, nghe thấy nhiều rale rít rải rác và rì rào phế nang giảm. Không có hiện tượng ngón tay dùi trống hay tím tái. X-quang ngực cho thấy phổi tăng sáng (ứ khí) và cơ hoành bị dẹt. Kết quả đo hô hấp ký cho thấy chỉ số FEV1/FVC là 0,64 với khả năng hồi phục tối thiểu sau khi dùng thuốc giãn phế quản. Bệnh nhân được bắt đầu điều trị bằng thuốc hít beta-agonist tác dụng ngắn (SABA) khi cần. Hôm nay, bệnh nhân quay lại tái khám để thảo luận về quản lý dài hạn. Ông vẫn bị khó thở khi gắng sức vừa phải và tiếp tục hút thuốc. Bác sĩ xem xét các chiến lược để cải thiện triệu chứng, giảm nguy cơ tiến triển bệnh và giảm các đợt cấp. Bệnh nhân bày tỏ mong muốn tham gia vào kế hoạch chăm sóc nhưng ngần ngại khi phải dùng nhiều loại thuốc hàng ngày. Bệnh nhân chưa tiêm phòng vaccine gần đây và không sử dụng oxy tại nhà. BMI của bệnh nhân là 24 kg/m2 và huyết áp trong giới hạn bình thường. Bước tiếp theo phù hợp nhất trong quản lý là gì?