Một người đàn ông 58 tuổi có tiền sử xơ gan mất bù do viêm gan C mạn tính nhập viện vì tình trạng khó thở ngày càng tăng, đau ngực kiểu màng phổi và sốt ngắt quãng trong 10 ngày qua (S11114)

Tình huống

Một người đàn ông 58 tuổi có tiền sử xơ gan mất bù do viêm gan C mạn tính nhập viện vì tình trạng khó thở ngày càng tăng, đau ngực kiểu màng phổi và sốt ngắt quãng trong 10 ngày qua. Bệnh nhân xuất viện cách đây 3 tuần sau một đợt điều trị viêm phúc mạc tự phát do vi khuẩn, trong thời gian đó ông được điều trị bằng cefotaxime truyền tĩnh mạch và xuất viện với ciprofloxacin đường uống. Kể từ đó, ông nhận thấy tình trạng khó thở và khó chịu ở ngực phải tăng dần, kèm theo mệt mỏi và chán ăn. Trong 6 tháng qua, bệnh nhân đã phải chọc hút màng phổi nhiều lần do tràn dịch màng phổi phải tái phát. Lần chọc hút gần nhất cách đây 4 ngày thu được 800 mL dịch màu vàng rơm nhưng không được gửi đi phân tích. Hôm nay, bệnh nhân báo cáo tình trạng ho tăng dần, khạc đờm vàng, kèm theo ớn lạnh và đổ mồ hôi trộm. Thăm khám lâm sàng cho thấy bệnh nhân mệt mỏi và suy kiệt nhẹ. Nhiệt độ 38,3°C, huyết áp 102/66 mm Hg, nhịp tim 97 lần/phút và nhịp thở 22 lần/phút. Rì rào phế nang giảm ở vùng phổi dưới bên phải, gõ đục. Có cổ chướng mức độ trung bình và phù chân hai bên. X-quang ngực cho thấy tràn dịch màng phổi phải lượng nhiều với mức khí-dịch và làm mờ góc sườn hoành. Chọc hút màng phổi được thực hiện lại và thu được 500 mL dịch đục, màu vàng. Kết quả phân tích dịch màng phổi cho thấy pH 6,92, glucose 32 mg/dL, LDH 1.200 U/L và bạch cầu ưu thế là neutrophil. Chẩn đoán nào sau đây là khả thi nhất?