TÓM TẮT
Vai trò của các thiết bị kiểm soát xuất huyết tử cung – Băng huyết sau sinh (PPH) là một cấp cứu sản khoa, có thể được xử trí bằng nhiều can thiệp nội khoa và ngoại khoa hiệu quả (bảng 1). Sử dụng thiết bị kiểm soát xuất huyết tử cung là một phương pháp để kiểm soát băng huyết sau sinh không liên quan đến vỡ tử cung hoặc rách đường sinh dục. (Xem phần ‘Giới thiệu’ ở dưới.)
Đối tượng chỉ định – Những bệnh nhân xuất huyết do đờ tử cung không đáp ứng với các thuốc co hồi tử cung hoặc xoa đáy tử cung là đối tượng chỉ định sử dụng thiết bị kiểm soát xuất huyết tử cung. Phương pháp này thường được thực hiện trước khi cân nhắc đến các can thiệp ngoại khoa xâm lấn hơn hoặc triệt để hơn. (Xem phần ‘Đối tượng chỉ định’ ở dưới.)
Các loại thiết bị và hiệu quả – Các thiết bị kiểm soát xuất huyết tử cung bao gồm bóng chèn tử cung (bảng 2, bảng 3 và hình 1), máy hút chân không (hình 2) hoặc chèn gạc (bảng 4). Hiệu quả của các thiết bị này trong việc kiểm soát xuất huyết hiện chưa rõ ràng do dữ liệu từ các thử nghiệm ngẫu nhiên còn hạn chế. Vì bản thân các can thiệp này có tiềm năng làm tăng lượng máu mất (ví dụ: chấn thương cổ tử cung hoặc thủng tử cung do đặt thiết bị), việc triển khai các thiết bị kiểm soát xuất huyết tử cung đơn thuần tại những nơi hạn chế về nguồn lực mà không có các can thiệp cứu sống khác (ví dụ: phẫu thuật, truyền chế phẩm máu) có thể không giúp giảm tỷ lệ tử vong hoặc bệnh tật liên quan đến PPH. (Xem phần ‘Các loại thiết bị và hiệu quả’ và ‘Biến chứng’ ở dưới.)
Lựa chọn phương pháp – Việc lựa chọn phương pháp chủ yếu dựa trên sự sẵn có tại cơ sở, sở thích của người điều trị và chi phí, thay vì dựa trên các yếu tố của bệnh nhân (ví dụ: lượng máu mất ước tính, mức độ mở cổ tử cung). Trong tình trạng tử cung đang xuất huyết, việc triển khai nhanh chóng bất kỳ phương pháp nào thường quan trọng hơn là việc lựa chọn cụ thể một loại thiết bị này hay thiết bị kia khi có nhiều lựa chọn. Bất kể tiếp cận theo cách nào, thiết bị nên được đặt trước khi tình trạng rối loạn đông máu xảy ra, vì hiệu quả sẽ giảm đi nếu quá trình đông máu bị suy giảm. Ưu điểm và nhược điểm của cả ba phương pháp được chi tiết trong bảng (bảng 5). (Xem phần ‘Lựa chọn phương pháp’ ở dưới.)
Chăm sóc sau khi đặt thiết bị
Chúng tôi đề xuất sử dụng kháng sinh dự phòng trong khi đặt bóng/máy hút/chèn gạc để giảm nguy cơ viêm nội mạc tử cung (Khuyến cáo 2C). Trong thực hành lâm sàng, chúng tôi sử dụng cefazolin 2 g truyền tĩnh mạch mỗi 6 giờ. Các phác đồ thay thế khác có thể được cân nhắc. (Xem phần ‘Chăm sóc sau khi đặt thiết bị’ ở dưới.)
Chúng tôi cũng đề xuất truyền oxytocin sau khi đặt bóng, máy hút hoặc chèn gạc để duy trì trương lực tử cung (Khuyến cáo 2C). Thông thường, chúng tôi truyền oxytocin trong khoảng 6 đến 12 giờ. Các thuốc co hồi tử cung bổ sung (ví dụ: misoprostol, methylergonovine) cũng thường cần thiết để đạt được trương lực tử cung mong muốn. (Xem phần ‘Chăm sóc và theo dõi sau khi đặt thiết bị’ ở dưới và “Băng huyết sau sinh: Xử trí nội khoa và can thiệp tối thiểu”, phần ‘Sử dụng thêm các thuốc co hồi tử cung’.)
Thời gian lưu và tháo thiết bị (xem phần ‘Thời gian sử dụng và tháo thiết bị’ ở dưới)
Bóng, máy hút hoặc gạc chèn được rút ra trong khoảng từ 1 đến 24 giờ sau khi đặt nếu tình trạng xuất huyết đã thuyên giảm. Việc lưu thiết bị quá 12 giờ có liên quan đến tăng nguy cơ sốt.
Nếu xuất huyết không ngừng, thiết bị kiểm soát xuất huyết tử cung vẫn có thể là một biện pháp tạm thời hiệu quả để giảm lưu lượng máu đến tử cung, từ đó tạo thời gian để triển khai và tiếp tục các biện pháp khác nhằm ổn định tình trạng bệnh nhân.
Trước khi rút bóng, máy hút hoặc gạc chèn, chúng tôi đảm bảo rằng các dịch vụ phẫu thuật cấp cứu và đội ngũ nhân viên giàu kinh nghiệm luôn sẵn sàng trong trường hợp xuất huyết tái phát. Việc rút gạc chèn có thể được thực hiện dễ dàng hơn tại phòng mổ với gây mê để bệnh nhân thoải mái hơn. Khuyến cáo rút thiết bị dưới gây mê tại phòng mổ nếu bác sĩ lâm sàng nghi ngờ xuất huyết sẽ tái phát và cần các can thiệp sâu hơn.