TÓM TẮT
- Giới thiệu – Trẻ em và thanh thiếu niên khuyết tật có nguy cơ chấn thương cao hơn so với các bạn cùng trang lứa không khuyết tật. Các bác sĩ chăm sóc sức khỏe ban đầu đóng vai trò then chốt trong việc tăng cường an toàn cho trẻ khuyết tật thông qua hướng dẫn dự phòng, điều trị, tư vấn và chuyển tuyến (bảng 1). (Xem thêm mục ‘Giới thiệu’ ở dưới.)
- Yếu tố tiền đề và yếu tố góp phần – Các yếu tố làm tăng nguy cơ chấn thương bao gồm: các vấn đề về hành vi, suy giảm nhận thức, tình trạng bệnh lý, môi trường chưa được điều chỉnh phù hợp với nhu cầu của trẻ khuyết tật, các áp lực tâm lý xã hội liên quan đến việc chăm sóc trẻ khuyết tật, và mức độ tổn thương cao hơn của trẻ khuyết tật. (Xem thêm mục ‘Yếu tố tiền đề’, ‘Yếu tố góp phần’ và ‘Sự liên quan đến hệ thống tư pháp hình sự’ ở dưới.)
- Phòng ngừa chấn thương không chủ ý – Việc phòng ngừa chấn thương không chủ ý ở trẻ khuyết tật bao gồm các chiến lược phòng ngừa chấn thương được khuyến cáo cho mọi trẻ em. Ngoài ra, bác sĩ chăm sóc sức khỏe ban đầu cần cá thể hóa các lời khuyên phòng ngừa chấn thương tùy theo tình trạng khuyết tật cụ thể của bệnh nhân (ví dụ: giảm mật độ xương, rối loạn tăng động giảm chú ý, khiếm thị). (Xem thêm mục ‘Phòng ngừa chấn thương không chủ ý’ ở dưới và “Phòng ngừa chấn thương nhi khoa: Dịch tễ học, lịch sử và ứng dụng”, phần ‘Nguyên tắc phòng ngừa và kiểm soát chấn thương’.)
- Phòng ngừa ngược đãi – Phòng ngừa ngược đãi bao gồm việc hướng dẫn dự phòng về nguy cơ bị ngược đãi tăng cao ở trẻ khuyết tật, hỗ trợ gia đình trẻ khuyết tật, nhận diện và phát huy thế mạnh của gia đình, cũng như huấn luyện kỹ năng tự bảo vệ phù hợp với mức độ phát triển của trẻ. (Xem thêm mục ‘Phòng ngừa ngược đãi’ ở dưới.)