TÓM TẮT
-
Chỉ định chuyển chuyên khoa: Đối với bệnh nhân mày đay mạn tính tự phát (CSU) không kiểm soát được bằng thuốc kháng histamine H1 không gây buồn ngủ liều cao phối hợp với các liệu pháp tiêu chuẩn khác (bổ sung thêm thuốc kháng histamine H1, kháng histamine H2 và/hoặc thuốc kháng leukotriene), nên chuyển đến chuyên khoa dị ứng hoặc da liễu để xem xét các liệu pháp nâng cao, thay vì tiếp tục sử dụng glucocorticoid đường uống nhiều đợt. (Xem thêm mục ‘Tổng quan’ và ‘Chuyển tuyến’ ở dưới.)
-
Omalizumab: Đối với bệnh nhân CSU vẫn còn triệu chứng đáng kể dù đã dùng liều tối đa thuốc kháng histamine H1 không gây buồn ngủ, chúng tôi khuyến cáo ưu tiên bổ sung omalizumab hơn các tác nhân khác, dù chi phí của thuốc này có thể là rào cản trong nhiều điều kiện điều trị (Khuyến cáo 1A). Liều khởi đầu omalizumab là 300 mg, tiêm dưới da mỗi 4 tuần một lần. (Xem thêm mục ‘Omalizumab’ ở dưới.)
-
Các liệu pháp khác: Ngoại trừ omalizumab, hiệu quả của các liệu pháp khác được thảo luận trong bài tổng quan này đều dựa trên các bằng chứng chất lượng thấp và phương pháp tiếp cận chủ yếu dựa trên kinh nghiệm lâm sàng. Ngoài ra, hiện chưa có dấu ấn sinh học (biomarker) hay đặc điểm lâm sàng nào hữu ích để lựa chọn liệu pháp cụ thể cho từng bệnh nhân. (Xem thêm mục ‘Các liệu pháp khác’ ở dưới.)
-
Cyclosporine hoặc tacrolimus: Đối với những bệnh nhân không đạt được hiệu quả kiểm soát thỏa đáng khi phối hợp thuốc kháng histamine H1 liều cao với omalizumab, hoặc không có điều kiện tiếp cận omalizumab, chúng tôi đề xuất sử dụng thuốc ức chế calcineurin (như cyclosporine hoặc tacrolimus) (Khuyến cáo 2C). Liều khởi đầu cyclosporine là 3 mg/kg/ngày, chia làm hai liều, hoặc tacrolimus 1 mg uống hai lần mỗi ngày. Cần theo dõi sát huyết áp, nitơ urê máu (BUN) và creatinine. (Xem thêm mục ‘Cyclosporine’ và ‘Tacrolimus’ ở dưới.)
-
Các lựa chọn bổ sung: Các liệu pháp khác thường dung nạp tốt bao gồm mycophenolate, dapsone, sulfasalazine và hydroxychloroquine. (Xem thêm mục ‘Các liệu pháp khác’ ở dưới.)