TÓM TẮT
- Dịch tễ học – Tại Hoa Kỳ, có hơn 1,5 triệu thân nhân quân nhân đang tại ngũ, trong đó có hơn 920.000 trẻ em. (Xem thêm mục ‘Dịch tễ học’ ở dưới.)
- Thuật ngữ – “Tại ngũ” (Active duty) dùng để chỉ những quân nhân phục vụ toàn thời gian trong quân đội. “Điều động” (Deployment) là việc phân công một quân nhân đến khu vực chiến đấu hoặc phi chiến đấu, có thể theo kế hoạch hoặc bất ngờ; tính chất điều động thay đổi tùy theo mô tả công việc và quân binh chủng. (Xem thêm mục ‘Thuật ngữ’ ở dưới.)
- Ảnh hưởng của việc điều động người chăm sóc – Việc điều động cha mẹ/người chăm sóc trải qua năm giai đoạn (sơ đồ 1) và có thể dẫn đến gia tăng các vấn đề về cảm xúc và hành vi, tăng nguy cơ ngược đãi trẻ em, cũng như ảnh hưởng đến sức khỏe lâu dài và kết quả học tập ở trẻ nhỏ và thanh thiếu niên. Sự điều động này cũng ảnh hưởng đến sức khỏe dài hạn của chính quân nhân, từ đó tác động trực tiếp đến con cái họ. (Xem thêm mục ‘Ảnh hưởng của việc điều động người chăm sóc’ ở dưới.)
- Các yếu tố nguy cơ và yếu tố bảo vệ – Các yếu tố khiến trẻ gặp khó khăn nhiều hơn khi cha mẹ điều động bao gồm: tuổi còn nhỏ (của trẻ và cha mẹ/người chăm sóc), địa vị kinh tế xã hội thấp, đã có sẵn các vấn đề về cảm xúc hoặc hành vi, gia tăng áp lực tâm lý cho cha mẹ/người chăm sóc ở nhà, thời gian điều động kéo dài hoặc điều động nhiều lần, và không có ngày trở về xác định. Các tác động tiêu cực có thể được giảm thiểu nhờ sự hỗ trợ từ những người trưởng thành đáng tin cậy, những người tạo ra môi trường an toàn giúp trẻ đối phó và phục hồi sau các sự kiện bất lợi. (Xem thêm mục ‘Các yếu tố nguy cơ và yếu tố bảo vệ’ ở dưới.)
- Vai trò của bác sĩ chăm sóc sức khỏe ban đầu – Khi chăm sóc trẻ em có người thân trong quân đội, các nhà cung cấp dịch vụ y tế nhi khoa cần giao tiếp cởi mở, khai thác bệnh sử liên quan, đánh giá các yếu tố nguy cơ và yếu tố bảo vệ (bảng 1), theo dõi các tác động tiêu cực, đồng thời đưa ra các hướng dẫn dự phòng và tư vấn (bảng 2). Cụ thể, lâm sàng viên có thể giúp gia đình nhận diện và phát huy thế mạnh, đề xuất các chiến lược phòng ngừa hoặc quản lý căng thẳng, cung cấp các nguồn lực và chuyển tuyến chuyên khoa (bảng 3), đặc biệt khi phát hiện các yếu tố nguy cơ hoặc tác động tiêu cực. (Xem thêm mục ‘Vai trò của bác sĩ chăm sóc sức khỏe ban đầu’ ở dưới.)