TÓM TẮT
Loạn sản khớp háng phát triển (DDH) là thuật ngữ mô tả một nhóm các tình trạng bệnh lý liên quan đến sự phát triển của khớp háng ở trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ. Phổ bệnh lý này bao gồm các bất thường về độ ổn định (trật khớp/có khả năng trật khớp và bán trật khớp/có khả năng bán trật khớp) cùng các bất thường về hình thái của chỏm xương đùi và ổ cối (loạn sản) (bảng 1). (Xem thêm “Loạn sản khớp háng phát triển: Đặc điểm lâm sàng, tầm soát và chẩn đoán”, phần ‘Thuật ngữ’.)
Tỷ lệ mắc DDH phụ thuộc vào định nghĩa, phương pháp phát hiện và độ tuổi của trẻ tại thời điểm thăm khám. Tỷ lệ trật khớp thực sự được ước tính khoảng 1 đến 2 ca trên 1000 trẻ sơ sinh. Các nghiên cứu quy mô lớn sử dụng tầm soát siêu âm cho thấy có tới 40% trẻ sơ sinh có tình trạng lỏng lẻo hoặc chưa trưởng thành, nhưng 90% trong số đó sẽ tự cải thiện. (Xem thêm ‘Dịch tễ học’ ở dưới.)
Các yếu tố nguy cơ của DDH bao gồm ngôi mông trong tam cá nguyệt thứ ba, tiền sử gia đình có người mắc bệnh, và việc quấn tã khiến khớp háng ở tư thế duỗi và khép. Tuy nhiên, hầu hết bệnh nhân được chẩn đoán DDH không có các yếu tố nguy cơ này. (Xem thêm ‘Yếu tố nguy cơ’ ở dưới.)
DDH có cơ chế bệnh sinh đa yếu tố. Sự lỏng lẻo của dây chằng khiến khớp háng đang phát triển dễ chịu tác động từ các lực cơ học, gây ra sự tiếp xúc lệch tâm giữa chỏm xương đùi và ổ cối. Sự tiếp xúc bất thường này dẫn đến sự phát triển sai lệch của ổ cối và chỏm xương đùi. (Xem thêm ‘Phôi thai học và cơ chế bệnh sinh’ ở dưới.)