Tình huống
Một nữ sinh viên cao học 24 tuổi đến khám tại phòng khám để đánh giá tình trạng lo âu mãn tính. Trong 7 tháng qua, cô ấy luôn cảm thấy lo lắng “về mọi thứ”. Cô cho biết mình gặp khó khăn trong việc thư giãn ngay cả khi có thời gian nghỉ ngơi, và thường xuyên suy nghĩ quá mức về những vấn đề nhỏ nhặt, chẳng hạn như liệu các email gửi cho giảng viên có chuyên nghiệp hay không hoặc liệu thực phẩm cô mua có an toàn để ăn hay không. Tình trạng lo âu xuất hiện “hầu hết thời gian trong ngày”, và cô báo cáo bị căng cơ, bồn chồn và khó ngủ hàng ngày. Cô phủ nhận các cơn hoảng sợ, hành vi cưỡng chế hoặc hồi tưởng (flashbacks). Cô không có tiền sử sử dụng chất gây nghiện, không bị sang chấn tâm lý và chưa từng được chẩn đoán bệnh tâm thần trước đây. Cô vẫn hoạt động độc lập và học tập tốt trong chương trình cao học, nhưng nói rằng cô mệt mỏi vì phải “sống chung với tiếng ồn nền liên tục này trong đầu”. Hiện tại, cô không muốn điều trị tâm lý do hạn chế về thời gian nhưng sẵn lòng dùng thuốc. Cô muốn một loại thuốc không làm ảnh hưởng đến khả năng lái xe hoặc học tập và ưu tiên tránh các thuốc gây buồn ngủ hoặc gây nghiện. Khám thực thể và dấu hiệu sinh tồn bình thường. Không có bằng chứng của loạn thần, hưng cảm hoặc trầm cảm. Loại thuốc nào sau đây là lựa chọn điều trị ban đầu phù hợp nhất?