Tình huống
Một người đàn ông 72 tuổi có tiền sử đau mạn tính và tiền sử tâm thần không rõ ràng, đến khám lần đầu vì tình trạng mệt mỏi, thiếu năng lượng và lo âu trong 3 tháng qua. Bệnh nhân trông rất buồn và vận động chậm chạp. Ông cảm thấy tồi tệ kể từ khi vợ đột ngột qua đời do phình mạch não cách đây 4 tháng và luôn cảm thấy dằn vặt vì đã không đưa bà đến bệnh viện sớm hơn. Kể từ khi vợ mất, bệnh nhân bị rối loạn giấc ngủ và không còn hứng thú với các sở thích trước đây như sưu tầm tiền xu và câu cá. Mỗi tối ông uống một chai rượu để dễ ngủ và tự cô lập bản thân, không muốn giao tiếp xã hội. Bệnh nhân cảm thấy tuyệt vọng và muốn tự sát, nói rằng: “Tôi không thể tiếp tục sống thiếu bà ấy”. Ông đã suy nghĩ đến việc treo cổ và gần đây đã lái xe đến một cửa hàng kim khí với ý định mua dây thừng nhưng cuối cùng đã không thực hiện. Bác sĩ khuyên bệnh nhân nên nhập viện chuyên khoa tâm thần, tuy nhiên ông từ chối và nói: “Tôi hứa sẽ thử bất kỳ sự trợ giúp nào bác sĩ đề nghị nếu được điều trị ngoại trú”. Bước tiếp theo nào là phù hợp nhất trong quản lý bệnh nhân này?