Tình huống
Một phụ nữ 45 tuổi đến khám tại phòng khám vì tình trạng khó nói tăng dần trong 3 tháng qua. Cô cho biết giọng nói bắt đầu trở nên căng thẳng sau một cuộc tranh cãi gay gắt với con trai đang ở tuổi dậy thì, trong đó cô đã nói với con rằng cô ước mình chưa bao giờ sinh ra nó. Hai ngày sau, người con đột ngột rời nhà để đến ở với cha ở một tỉnh khác. Kể từ đó, cô không thể phát âm to và thường phải nói thầm hoặc viết để giao tiếp. Cô báo cáo không bị đau họng, ho hay nhiễm trùng đường hô hấp trên gần đây. Bệnh nhân cho biết cô cảm thấy buồn kéo dài và thường suy nghĩ về sự việc, cảm thấy tội lỗi sâu sắc vì những lời mình đã nói. Cô gặp khó khăn khi bắt đầu ngủ và thường xuyên thức giấc trong đêm, đôi khi hồi tưởng lại cuộc tranh cãi trong đầu. Cô vẫn tiếp tục làm trợ lý hành chính nhưng tránh nghe điện thoại. Đồng nghiệp nhận thấy cô trở nên khép kín và ít tham gia vào các cuộc họp. Cô không mất hứng thú với các hoạt động yêu thích, nhưng dành ít thời gian giao lưu hơn vì vấn đề về giọng nói. Cô phủ nhận các triệu chứng hồi tưởng (flashbacks), hình ảnh xâm lấn hoặc ác mộng về sự việc. Không có tiền sử ảo giác hay hoang tưởng. Cô không bị thay đổi cân nặng đáng kể hay rối loạn ăn uống. Bệnh nhân phủ nhận sốt, có khối u ở cổ hoặc khó nuốt gần đây. Khi thăm khám lâm sàng, cô giao tiếp bằng cách nói thầm, nhưng vùng hầu họng bình thường và không có khiếm khuyết dây thần kinh sọ.
Khám trạng thái tâm thần cho thấy cảm xúc bị hạn chế, kèm theo lo âu khi thảo luận về cuộc tranh cãi. Chẩn đoán nào sau đây là khả thi nhất?