TÓM TẮT
Giới thiệu – Các yếu tố thiết yếu trong quản lý bệnh nhân sau điều trị ung thư vú (đối với những người đã hoàn tất điều trị tích cực và không còn dấu hiệu bệnh) bao gồm: theo dõi ung thư, khuyến khích tuân thủ các điều trị tiếp diễn và các khuyến cáo về lối sống, điều trị các hệ lụy về y khoa và tâm lý xã hội do ung thư cũng như do liệu pháp điều trị gây ra, và phối hợp chăm sóc giữa các bác sĩ chuyên khoa với bác sĩ chăm sóc ban đầu (PCP). (Xem thêm ‘Giới thiệu’ ở dưới.)
Các thành phần của theo dõi và tư vấn
- Theo dõi bệnh nhân sau điều trị nên bao gồm cập nhật bệnh sử, khám thực thể định kỳ và chẩn đoán hình ảnh tuyến vú (ví dụ: chụp X-quang tuyến vú). Quá trình theo dõi không chỉ tập trung vào việc tầm soát ung thư mà còn cần chú trọng đến các biến chứng muộn liên quan đến điều trị, các vấn đề tâm lý xã hội và các khó khăn trong nghề nghiệp. (Xem thêm ‘Các thành phần của theo dõi’ ở dưới.)
- Tất cả phụ nữ mắc ung thư vú cần được tư vấn về vai trò của xét nghiệm và tư vấn di truyền. (Xem thêm ‘Tư vấn di truyền’ ở dưới.)
- Không nên thực hiện các xét nghiệm cận lâm sàng hoặc chẩn đoán hình ảnh để tầm soát tái phát xa ở những bệnh nhân không có triệu chứng. (Xem thêm ‘Vai trò của đánh giá xét nghiệm và các chẩn đoán hình ảnh khác’ ở dưới.)
- Tất cả bệnh nhân sau điều trị ung thư vú nên duy trì lối sống lành mạnh, bao gồm: chế độ ăn uống hợp lý, thực hiện hoặc duy trì chương trình tập luyện tích cực, hạn chế tối đa rượu bia và không hút thuốc lá. (Xem thêm ‘Thúc đẩy lối sống lành mạnh’ ở dưới.)
Vấn đề sinh sản – Mặc dù dữ liệu còn hạn chế, các nghiên cứu không cho thấy việc mang thai làm tăng nguy cơ tái phát hoặc gây ảnh hưởng xấu đến kết cục thai kỳ ở những bệnh nhân này. (Xem thêm ‘Vấn đề sinh sản’ ở dưới.)
Chúng tôi thường khuyên bệnh nhân nên chờ ít nhất hai năm kể từ thời điểm chẩn đoán trước khi có ý định mang thai.
Đối với những phụ nữ mắc ung thư vú có nguyện vọng tránh thai, chúng tôi đề nghị không sử dụng các biện pháp tránh thai nội tiết (Khuyến cáo 2C). Mặc dù đây là thực hành điển hình của chúng tôi, nhưng vẫn có những trường hợp ngoại lệ. Cụ thể, dù ưu tiên đề xuất các phương pháp tránh thai không nội tiết (bao cao su, màng ngăn âm đạo, đặt vòng tránh thai đồng [IUD]), một số bệnh nhân có thể lựa chọn đặt thiết bị phóng thích levonorgestrel liều thấp (LNG-IUD) để tránh thai hoặc để bảo vệ nội mạc tử cung khi điều trị bằng tamoxifen. Các bác sĩ lâm sàng nên tư vấn cho bệnh nhân những phương pháp phù hợp nhất với lối sống và niềm tin của họ. (Xem thêm ‘Tránh thai sau ung thư vú’ ở dưới.)
Phối hợp chăm sóc – Nhiều đối tượng bác sĩ lâm sàng khác nhau có thể theo dõi bệnh nhân sau điều trị ung thư vú ban đầu. Các bác sĩ này cần có kinh nghiệm trong việc theo dõi bệnh nhân, nhận biết các biến chứng có thể phát sinh từ điều trị và kỹ năng khám vú, bao gồm cả việc khám vú đã xạ trị. Mô hình chăm sóc phối hợp, tích hợp cả bác sĩ chuyên khoa và bác sĩ chăm sóc ban đầu trong quá trình theo dõi, có thể giúp bệnh nhân tuân thủ tốt nhất các hướng dẫn chăm sóc khuyến cáo, tuy nhiên điều này đòi hỏi sự giao tiếp và phối hợp chặt chẽ. (Xem thêm ‘Phối hợp chăm sóc’ ở dưới.)