TÓM TẮT
Nơi điều trị – Nhập viện được khuyến cáo đối với những bệnh nhân suy tim cấp mất bù (ADHF) có bằng chứng mất bù nặng (bao gồm hạ huyết áp, suy giảm chức năng thận, hoặc thay đổi tri giác), khó thở khi nghỉ, loạn nhịp tim ảnh hưởng đến huyết động bao gồm rung nhĩ (AF) mới khởi phát, hoặc hội chứng mạch vành cấp. (Xem phần ‘Nơi điều trị’ ở dưới.)
Việc nhập viện nên được cân nhắc cho các bệnh nhân ADHF khác, bao gồm những người có dấu hiệu hoặc triệu chứng sung huyết phổi hoặc sung huyết hệ thống (có hoặc không kèm tăng cân), rối loạn điện giải nghiêm trọng, hoặc các bệnh lý đồng mắc đi kèm.
Theo dõi nội trú – Tỷ lệ tái nhập viện cao một phần là do tình trạng rút dịch chưa hiệu quả trước khi xuất viện. Đánh giá cân nặng hàng ngày có thể là phương pháp hiệu quả nhất để ghi nhận hiệu quả lợi tiểu. Để so sánh chính xác, các phép đo hàng ngày nên sử dụng cùng một loại cân và thực hiện vào cùng một thời điểm trong ngày, thường là vào buổi sáng, sau khi đi tiểu và trước khi ăn. (Xem phần ‘Theo dõi nội trú’ và ‘Ghi nhận hiệu quả của lợi tiểu’ ở dưới.)
Mục tiêu điều trị – Mục tiêu điều trị cho bệnh nhân nhập viện vì ADHF bao gồm cải thiện triệu chứng, tối ưu hóa tình trạng thể tích dịch, xác định nguyên nhân bệnh học và các yếu tố thúc đẩy (đặc biệt là tình trạng thiếu máu cơ tim hoặc loạn nhịp tim), bắt đầu và tối ưu hóa liệu pháp điều trị bằng thuốc đường uống, giảm thiểu tác dụng phụ, giáo dục bệnh nhân và cân nhắc tham gia chương trình quản lý bệnh lý. (Xem phần ‘Mục tiêu điều trị: Suy tim cấp so với suy tim mạn’ ở dưới.)
Điều trị chung – Các liệu pháp ban đầu sau đây là tương đồng giữa suy tim tâm thu và tâm trương: sử dụng lợi tiểu, cung cấp oxy bổ sung và hỗ trợ thông khí, cùng liệu pháp thuốc giãn mạch ở những bệnh nhân được chọn lọc.
Các thuốc điều trị ngoại trú nên được tránh, tạm ngưng hoặc sử dụng thận trọng trong giai đoạn cấp tính (ví dụ: thuốc chèn beta) ở bệnh nhân có rối loạn chức năng tâm thu. Đối với bệnh nhân đang dùng các thuốc ức chế hệ renin-angiotensin-aldosterone và thuốc chèn beta, có thể tiếp tục duy trì nếu tình trạng bệnh nhân tương đối ổn định (ví dụ: chỉ cần lợi tiểu). (Xem phần ‘Rối loạn chức năng tâm thu so với tâm trương’ ở dưới.)
Quản lý loạn nhịp tim – Việc khôi phục nhịp xoang nên được cân nhắc nếu rung nhĩ đi kèm với hạ huyết áp hoặc sốc tim, nếu rung nhĩ là nguyên nhân gây phù phổi, hoặc nếu đáp ứng với điều trị phù phổi không tối ưu. (Xem phần ‘Rung nhĩ’ ở dưới.)
Nhịp nhanh thất trong giai đoạn phù phổi thường đòi hỏi phải chuyển nhịp hoặc sốc điện kịp thời. (Xem phần ‘Loạn nhịp thất’ ở dưới.)
Chuyển tiếp từ nội trú sang ngoại trú – Cần lập kế hoạch xuất viện cẩn trọng và thực hiện chuyển tiếp sang chăm sóc ngoại trú để giảm nguy cơ tử vong và tái nhập viện sau xuất viện. (Xem phần ‘Xuất viện’ ở dưới.)